DNA của Man Utd là gì và liệu nó có thực sự quan trọng trong cuộc tìm kiếm HLV mới?
Bài viết phân tích khái niệm "DNA" thường xuyên được nhắc đến tại Manchester United sau khi sa thải HLV Ruben Amorim và bắt đầu cuộc tìm kiếm người kế nhiệm. Nhiều ý kiến, đặc biệt từ các cựu danh thủ như Gary Neville và Peter Schmeichel, cho rằng câu lạc bộ cần một vị huấn luyện viên thấu hiểu và phù hợp với bản sắc vốn có của đội bóng - lối chơi tấn công nhanh, mạnh mẽ và chú trọng đào tạo trẻ, vốn là di sản từ thời Sir Matt Busby và Sir Alex Ferguson. Tuy nhiên, bài báo cũng đặt câu hỏi liệu khái niệm này có thực sự tồn tại và quan trọng, bằng cách so sánh với các câu lạc bộ khác như Liverpool, Barcelona, West Ham hay Tottenham, nơi các định nghĩa về "DNA" cũng đa dạng và đôi khi mâu thuẫn với thành công thực tế. Cuối cùng, vấn đề cốt lõi có lẽ vẫn là tìm được một nhà lãnh đạo xuất chúng, hơn là một người chỉ đơn thuần am hiểu quá khứ.
Manchester United đang nỗ lực tái hiện những vinh quang trong quá khứ khi tìm kiếm người kế nhiệm cho Ruben Amorim. Cuộc truy tìm huấn luyện viên mới sau khi sa thải Amorim một lần nữa làm sống lại lời kêu gọi lâu đời: người kế nhiệm phải phù hợp với "DNA" của câu lạc bộ.
Khái niệm bí ẩn này thường trở thành điểm tựa trong những thời khắc hỗn loạn, gợi nhớ về những ngày tháng huy hoàng và vui vẻ hơn. Cựu hậu vệ Gary Neville tin rằng Quỷ đỏ đang ở thời điểm cần một vị thuyền trưởng "phù hợp với DNA của câu lạc bộ". Đây không phải là vấn đề riêng của Man Utd. Cựu tiền đạo Liverpool John Aldridge, sau trận hòa 0-0 trước Leeds United, đã đăng trên X rằng: "Có vẻ như chúng ta đã đánh mất DNA của mình. Không có sự thúc đẩy, khát khao thực sự và thiếu ý tưởng."
Khi khó khăn ập đến, lời kêu gọi về "DNA" đòi hỏi một sự trở về với những gì một câu lạc bộ biết rõ nhất, những gì họ đại diện và những gì đã mang lại thành công lớn nhất. Điều này có thể giải thích tại sao chủ sở hữu thiểu số Sir Jim Ratcliffe và các cộng sự đang xem xét những nhân vật gắn bó với lịch sử Old Trafford cho vị trí HLV tạm quyền. Darren Fletcher đã tạm thời dẫn dắt trận gặp Burnley, trong khi Ole Gunnar Solskjaer và Michael Carrick cũng nằm trong danh sách. Fletcher và Carrick cùng có tổng cộng 10 chức vô địch Ngoại hạng Anh. Solskjaer giành 6 danh hiệu và cũng ghi bàn thắng lịch sử giúp United đoạt Champions League 1999. Fletcher thậm chí cảm thấy cần xin "phép lành" từ Sir Alex Ferguson, cho thấy ảnh hưởng lâu dài của vị HLV 84 tuổi.
Nhưng liệu việc xin "phép lành" của Ferguson, 13 năm sau khi ông giải nghệ, có còn cần thiết? Liệu điều đó có thực sự hồi sinh cuộc truy tìm "DNA" đã mất? Cựu thủ môn Peter Schmeichel nói với BBC Radio 5 Live: "Vấn đề của Manchester United là đây không phải bất kỳ câu lạc bộ nào khác. Họ đã trải qua Mourinho, Van Gaal... những HLV tên tuổi và điều đó không hiệu quả. Họ mang vào hệ thống riêng, thứ không hoạt động trừ khi bạn chơi theo cách của Manchester United."
Vậy "DNA" của một câu lạc bộ có thực sự tồn tại, hay chỉ là một khái niệm vô nghĩa? Neville giải thích về DNA của Man Utd: "Barcelona sẽ không bao giờ thay đổi vì bất kỳ ai. Tôi tin United cũng không nên. Câu lạc bộ phải tìm một HLV có kinh nghiệm, sẵn sàng chơi thứ bóng đá nhanh, giải trí, tấn công và hung hãn." Đó là thương hiệu của United dưới thời Ferguson và xa hơn là Sir Matt Busby, cùng với khát vọng sử dụng tài năng trẻ. Hãy nghĩ về 'Busby Babes' hay 'Lứa 92' với các Neville, Beckham, Giggs, Scholes.
Khái niệm này không chỉ giới hạn ở Old Trafford. Khi Aldridge nhắc Liverpool mất "DNA", ông ám chỉ sự nhiệt huyết, khát khao và cảm xúc gắn với những thành công của câu lạc bộ, được thể hiện rõ dưới thời Jurgen Klopp. Trong khi đó, DNA của Barcelona là lối chơi kiểm soát bóng từ thời Johan Cruyff, còn của Real Madrid hay Bayern Munich đơn giản là chiến thắng.
Tuy nhiên, hai câu lạc bộ thành công gần đây là Manchester City và PSG lại không có một "DNA" rõ rệt nào. Tại Premier League, "The West Ham Way" thường được nhắc đến như một bản sắc, nhưng cựu HLV Sam Allardyce từng gọi đây là "cối xay cổ" và cho rằng cổ động viên "ảo tưởng". David Moyes, người mang về danh hiệu lớn đầu tiên sau 43 năm cho West Ham, cũng thừa nhận: "Tôi không thể nói cho bạn biết 'The West Ham Way' là gì."
Tại Tottenham, phương châm 'To Dare Is To Do' được xem như tuyên ngôn phong cách, nhưng mùa giải vừa qua dưới thời HLV Ange Postecoglou, dù có lối chơi tấn công, họ vẫn có nhiều thất bại. Chiến thắng Europa League trước Man Utd trong một trận chung kết không giống với bất kỳ "DNA" nào đã không cứu được ông khỏi nguy cơ bị sa thải.
Như vậy, bất kỳ đề cập nào về "DNA" thường gắn với sự lãng mạn. Jose Mourinho, người hoàn toàn trái ngược với định nghĩa DNA của Man Utd, vẫn mang về cho họ Europa League và League Cup chỉ trong mùa giải đầu tiên. Ông ấy chỉ đơn giản là chiến thắng. Những người tạo ra sức mạnh huyền bí này rất hiếm - những nhà lãnh đạo như Bill Shankly và Klopp ở Liverpool, hay Ferguson ở Old Trafford.
Lời kêu gọi Man Utd "trở về với DNA" là dễ hiểu, nhưng ai là người có thể tái tạo nó? Liệu họ có muốn làm điều đó? Và việc họ có từng gắn bó với câu lạc bộ trước đây có thực sự quan trọng? Thế giới thực đòi hỏi những nhân cách có sức thu hút, thường được chạm đến bởi sự vĩ đại. Những nhân vật như Sir Alex Ferguson không dễ tìm thấy.